Archive

Monthly Archives: December 2015

Tiếng nói thầm kín của một người nhiều khi suốt cuộc đời không thể nào bày tỏ. Có khi bày tỏ được thì cũng là những tiếng nói dở dang. Có người giấu bặt. Tôi chưa hề quên cái hiệu lệnh muôn đời: “Cái ta đáng ghét”. Tuy nhiên trong cuộc sống thường nhật nơi đây, ngoài những ngày hét la to đầy nộ khí, vẫn có những giây phút lui về muốn thở than. Phải chăng thở than cũng là niềm bí ẩn của con người.

Mỗi đời sống ẩn giấu một định mệnh. Có những định mệnh đời đời là cây kiếm sắc. Một đôi lần trong giấc mơ tôi, bừng lên những ánh thép đó. Nhưng tôi biết rõ rằng tôi chỉ là một loài chim nhỏ hót chơi trên đầu những ngọn lau. Không ai muốn mình là kẻ tuyệt vọng. Nhưng tôi tự nguyện làm tên tuyệt vọng. Bởi nhiều khi sớm mai tôi thức dậy không thấy được hoa quả khai sinh trong trái tim người.

Tôi lại biết thêm rằng, dù là người chiến thắng hay chiến bại, suốt cuộc đời cũng không thể vui chơi.  Hạnh phúc đã ngủ yên trong những ngăn kéo của quên lãng.

Tôi không bao giờ nhầm lẫn về sự khổ đau và hạnh phúc. Nhưng tôi thường rơi vào cơn hôn mê trước giấc ngủ. Ở biên giới đó tôi hoảng hốt thấy mình lơ lửng giữa sự sống và cái chết. Những giây phút như thế vồ chụp lấy tôi mỗi đêm. Khi quanh tôi, mọi người đã yên ngủ. Và tôi đau đớn nhận ra rằng, có lẽ cuộc đời đã cho ta lắm ngày bất hạnh.

Mỗi ngày sống tới, mỗi ngày tôi thấy đời sống nhỏ nhắn thêm. Ðời sống thật sự không tiềm ẩn điều gì mới lạ. Có lẽ vì thế, vì sự quen mặt mỗi lúc mỗi gần gũi, thắm thiết hơn, nên tôi càng thấy yêu mến cuộc đời.  Như đứa con ngoan không tuyệt tình nổi với rẫy sắn nương khoai, nơi có bà mẹ suốt đời mắt không sáng nổi một ngày trẩy hội.

Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau. Từ buổi con người sống quá rẻ rúng tôi biết rằng vinh quang chỉ là điều dối trá. Tôi không còn gì để chiêm bái ngoài nỗi tuyệt vọn g và lòng bao dung. Hãy đi đến tận cùng của tuyệt vọng để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa.  Tôi không muốn khuyến khích sự khổ hạnh, nhưng mỗi chúng ta hãy thử sống cùng một lúc vừa kẻ chiến thắng vừa kẻ chiến bại.  Nỗi vinh nhục đã mang ta ra khỏi đời sống để đưa đến những đấu trường.

Tôi đang bắt đầu những ngày học tập mới.  Tôi là đứa bé. Tôi là người bạn. Ðôi khi tôi là người tình. Chúng tôi cùng học vẽ lại chân dung của nhân loạị Vẽ lại con tim khối óc. Trên những trang giấy trắng tinh khôi chúng tôi không bao giờ còn thấy bóng dáng của những đường kiếm mưu đồ, những vết dao khắc nghiệt. Chúng tôi vẽ những đất đai, trên đó đời sống không còn bạo lực.

Như thế, với cuộc đời, tôi đã ôm một nỗi cuồng si bất tận. Mỗi đêm, tôi nhìn trời đất để học về lòng bao dung. Nhìn đường đi của kiến để biết về sự nhẫn nhục. Sông vẫn chảy đời sông. Suối vẫn trôi đời suối. Ðời người cũng để sống và hãy thả trôi đi những tị hiềm.

Chúng ta đã đấu tranh. Ðang đấu tranh. Và có thể còn đấu tranh lâu dài. Nhưng tranh đấu để giành lại quyền sống, để làm người, chứ không để trở thành anh hùng hay làm người vĩ đại. Cõi nguồn từ khước tước hiệu đó.

Chúng ta đã đấu tranh như một người trẻ tuổi và đã sống mệt mỏi như một kẻ già nua. Tôi đang muốn quên đi những trang triết lý, những luận điệu phỉnh phờ. Ở đó có hai con đường. Một con đường dẫn ta về ca tụng sự vinh quang của đời sống. Con đường còn lại dẫn về sự băng hoại.

Nhân loại, mỗi ngày, đang cố bày biện những tiệm tạp hóa mới. Ðóng thêm nhiều kệ hàng. Người ta bán đủ loại: đói kém, chết chóc, thù hận, nô lệ, vong thân…

Những đấng tối cao, có lẽ đã ngủ quên cùng với chân lý.

Tôi đã mỏi dần với lòng tin. Chỉ còn lại niềm tin sau cùng. Tin vào niềm tuyệt vọng. Có nghĩa là tin vào chính mình. Tin vào cuộc đời vốn không thể khác.

Và như thế, tôi đang yêu thương cuộc đời bằng nỗi lòng của tên tuyệt vọng.

Nỗi lòng của tên tuyệt vọng – Trịnh Công Sơn

Source

Đêm cuối cùng năm 2015. Copenhagen.

noel

Cuối cùng thì cũng đã hoàn thành xong cái góc nhà.

Sau rất nhiều lưỡng lự và tính toán chi li thì mình cảm thấy khá hài lòng. Mình mua được cái đệm ghế rẻ một nửa so với giá mới của nó. Lúc mình đưa cái đệm ghế cho anh nhân viên giọng British đặc sệt ở IKEA và thầm thì please tell me it’s 5€, anh ta đã cười phá lên no way và gắn lên nó một cái giá mới khiến mặt mình đần ra, lầm bầm với một sự tiếc rẻ không giấu diếm if only it was… Anh ta ngừng lại một chút và hỏi really, với giá đấy thì mày sẽ mua nó chứ? Mặt mình sáng rỡ, gật đầu lia lịa. Sau một cái chép miệng thì cái giá mới dán lên bị xé đi và một cái giá khác với đúng con số mà mình muốn được in ra!!! Mình nhảy tưng tưng trong cái kho đồ chật chội và hét lên hey I love youuuuu. Đáp lại là nụ cười đẹp nhất mùa đông hai nghìn không trăm mười lăm well it’s Christmas anyway.

Cành thông trong góc nhà nhặt được trong buổi sáng mình lò dò đi ra sau nhà định kiếm một cái cành thật đẹp để cắm lọ thì tình cờ gặp hai bác nhân viên cây xanh thành phố đang đốn bỏ cây thông trong vườn (chẳng hiểu vì sao), thấy mình mon men đến gần đám cành lá xanh rì đọng nhựa đã hồ hởi dùng cưa máy cưa xoẹt xoẹt cái ngọn nhiều lộc nhất đưa cho mình lúc này vẫn chưa hết ngơ ngác vì mọi thứ diễn ra quá nhanh. Thông xanh vốn tươi lâu, cắm vào lọ vẫn nghe thoang thoảng mùi nhựa cây rỉ ra từ kẽ lá.

Cái tranh treo trên tường đã được nhắc tới ở đây, được in vội vàng trên giấy photo A3 ở thư viện thành phố, vào cái đêm cuối cùng trước Giáng Sinh và chú thủ thư dù bận túi bụi vẫn ân cần chỉ cho mình cách để đặt giờ máy tính và cho in miễn phí.

Cuốn sách trên bàn, tựa là East Wind Melts The Ice, nếu nhớ không nhầm thì mua được ở Strand Bookstore từ mùa đông 2014, vẫn đang dừng lại ở trang thứ 10. Mua đơn giản vì nó có một cái bìa vải quá đẹp và cái tựa rất thơ, chứ cũng chẳng rõ nội dung viết về cái gì.

Cái đèn trang trí là quà Giáng Sinh của J, sau vài lần nghe mình lải nhải về chuyện tao cũng thích trang trí diêm dúa như mấy cái balcony lấp lánh xinh xinh kia, không ngờ là J để ý và nhớ.

Vấn đề duy nhất bây giờ là làm sao để bảo thằng mèo dừng việc nhai dây đèn và uống nước trong gốc thông lại.

 

 

 

 

Mình đang nghĩ về việc sẽ cố gắng duy trì viết blog vào mỗi Chủ Nhật. Điều này thực sự có ý nghĩa – sau khi mình nhận ra rằng chiều Chủ Nhật là quãng nghỉ hiếm hoi giữa những cuộc vui của ngày thứ 7 và những bận bịu chuẩn bị ập tới vào thứ 2 – mình có thể thong thả dành thời gian cho việc tìm hiểu những thứ hay ho mình thích, xây dựng dự án cá nhân, hoặc ngồi đọc miệt mài về một đề tài hoàn toàn không liên quan đến công việc. Nó mang lại cảm hứng và giúp mình sạc lại năng lượng.

Chiều nay là về việc thiết kế góc đọc sách cho cái tổ của mình. Mình đã có một cái giá sách, nhưng chưa có một chỗ ngồi đọc ưng ý. Đồ đạc trong nhà, dù đã được chọn lọc và sắp xếp cẩn thận, vẫn còn bề bộn và chưa tối ưu hoá không gian. Có lẽ mình sẽ bỏ đi cái bàn làm việc vì nó không thực sự cần thiết như mình nghĩ. Phần lớn thời gian mình làm việc ở bàn ăn. Nó có diện tích vừa đủ, có ổ cắm sạc trong tầm tay với, và mình có thể vừa làm vừa nhìn ra ngoài qua hai cái cửa sổ to. Mình có thể nhìn thấy mặt đường qua ô cửa sổ đằng trước, xe bus và ô tô thỉnh thoảng phóng vụt qua, tiếng bọn trẻ con lao xao đạp xe đi học, lũ chó chạy tung tăng, và vào mùa thu, từng đợt lá bạch dương ào ạt rơi xuống mặt đường loáng nước. Qua ô cửa sau, mình nhìn thấy những cửa sổ sáng đèn từ khu nhà đối diện. Bây giờ đang là trước Giáng Sinh, mọi người đã đặt lên bệ cửa sổ những cái giá nến và chăng đèn trang trí ngoài ban công. Cây thông dưới sân cũng được chăng đèn lấp lánh, dù không rõ nó là của chung cả khu nhà hay của riêng nhà nào. Mình yêu cái cách mọi người ở đây chỉ dùng đèn trang trí màu trắng hay vàng chứ không nhiều màu xanh đỏ tím vàng. Dù nhiều màu thì cũng không hẳn là xấu, nhưng trong bóng đêm im lặng, những chấm sáng li ti với chỉ hai sắc màu giản đơn khiến không gian trở nên trang trọng hơn.

Sau khi tìm hiểu một hồi thì có lẽ mình sẽ đi IKEA vào tuần tới để mua thêm một cái cây (chuối?) và đảo qua cửa hàng bán đồ nội thất cũ để tìm một cái ghế tay vịn. Mình thích cảm giác được ngồi co ro thu mình trong một cái ghế tựa êm ái, gần lò sưởi, đắp chăn mỏng và ngồi đọc sách hoặc nhìn ra ngoài. Một tách trà bốc khói, mèo nằm ngủ dưới chân, tiếng nhạc chậm rãi phát ra từ cái loa cũ, và trời mưa. Thực ra thì mình đã trải qua không biết bao nhiêu những buổi chiều như thế mà không có một cái ghế tựa hay một con mèo, và không hề nghĩ nếu có thêm chúng thì buổi chiều của mình đã có thể trở nên bớt buồn bã hay vui sướng hơn được bao nhiêu. Nhưng biết đâu tất cả đều cần một sự bắt đầu. Ví dụ như khi mình bắt đầu tìm hiểu về cách thiết kế và xây dựng không gian một cách nghiêm túc, mình sẽ học được cách nâng niu và chăm sóc cho những nhu cầu khó diễn tả thành lời của bản thân mình. Nếu như mình lắng nghe nó nhiều hơn, biết đâu nó sẽ bớt tức giận và chỉ cho mình lối ra cho những câu hỏi vẫn làm mình quanh quẩn. Sau tất cả, mình chỉ đang học cách làm lành với chính bản thân mình.