Just want to scrap a few words when I still have time to make it. Came back to my apartment today to take the key and pick up the letters. It was such a warm, familiar scent that came to me when I entered the door. It was very much similar to the feeling I had when I walked into my sister’s apartment in Berlin, or when I walked into my house in Hanoi. A ‘home’ scent. Sitting on the dining table next to my big, bright window,  watching the generous sunlight of Spring painting the front yard, a cheery, joyous feeling filled up my chest. This was my very first apartment I moved in after I graduated from college. My very own, first place that I got for myself, paid for it, decorated it, not sharing it with anyone else. In my lowest time, this tiny apartment was the cuckoo nest protecting me from everything I was running away from. It has been a loyal, quiet friend. I took care of it, and it took care of me. The day I got to know that my application for this apartment was accepted, I climbed up and sat on the loft bed, looking down the street. There was no light bulb, no linen on the bed. It got dark quickly outside. Inside I was sitting in the dark, knowing that I’m alone, but in my own place, a new place. I knew at that moment I was starting over, and things would get better, and they did get better.

Today is the middle of March. Another Spring is coming.

One of the most trendy topics these days that you often overheard or may as well participate during a coffee talk or a drinking night with your crazily smart, intelligent, successful friends who most likely have landed a job in some big industry corporations or have set up an energetic startup with a few investors ready to pour on their money, is whether or not, their lives have been ‘fulfilled’. I recently read an article where (another) author stated that he/she has proven to him/herself that they can live a fulfilling lifestyle with less than what they make right now. Meaning, less than 40 hours a week with a worthy salary. While I have no objection with the statements or all the reasons that were listed  to prove for it, (to be honest, If there is anything, I am one of those people who believe that you are able to feel perfectly fulfilled with your life even if you don’t work at all, but let’s talk about that later), the fact that people keep focusing on this formula: “the more hours that you work” or “the more money you earn” will NOT increase “how happiness your life can be”, bothers me a little. I mean, isn’t it so obvious? This is not the beginning of 20s where Gen Y entered the labor market and started asking for their work-life balance that were missing in their parents age. This is 2016, almost 20 years has passed since the first time you heard that phrase ‘work-life balance’ and young people like you and me, who have obtained a high education and enough social intelligence to decide whether or not you want to work 40 or even 60, 70 hours a week for a lifestyle that you want. Let’s put aside those with huge pressure to support their families or any similar reason, I’m talking about you and me, the 20 something graduate, highly professional experience with no strong urge to support anybody except ourselves. I am asking you: why do you still work for 40 or more hours per week if it’s not making your life happier? What makes you stay late at night where everybody has left and spend more time on that so ordinary project? What stick you to your desk on a Sunday afternoon when the weather is warm and your friends are lying on the sand drinking beer from a watermelon? Is the extra money worth it? Or in my case, the fixed salary, because I have no extra no matter how long I stay at work. Up until now, if you don’t think I am a freaking nerd or a crazy cat lady who has nothing better to do with my life (which could possibly be true), you may start to see my point.

Now let me tell you a bit about my work. I am working in a medium tech start-up company focusing on software development. Their products are these highly intangible low-level software that most of the time only engineers or similar geeky people understand what it does or where it is in your computer operating system. And I am a graphic designer in that geeky environment. No, not a developer, a designer, which means my work is by no means related to the products that are making money for the company. And to tell you the truth, I don’t think the work I do is considered that important to my management. People highly value my contribution, that’s for sure, and I get 100% support whenever I come up with new idea that would bring fresh air to the company’s image, but still it’s not like I’m designing a product that would increase anybody’s salary for the next 12 months. So now you ask me, why the hell do you want to spend more time there, for god’s sake?

My answer is: because it makes me happy. For me, the concept of being fulfilled has never been about how much money I get or how many stuff I can own. And sure, spending time with friends and family are something I definitely treasure. But to be able to learn something new everyday, a better way to make my work much faster and more efficient, or to master a new design method that is highly desired, is my joy. It’s the joy of discovering and achieving that gives my life meaning and satisfaction. If you have ever been in similar circumstances, you will understand that sensation that I am talking about. I am yearning everyday to learn something different than what I knew yesterday.

(…may be continued…)

Có rất nhiều lý do để lấy cớ cho sự bận rộn, hoặc cho sự không biết nói gì. Trong đầu chỉ toàn công việc.

“I am struck by how, except when you’re young, you really need to prioritize in life, figuring out in what order you should divide up your time and energy. If you don’t get that sort of system set by a certain age, you’ll lack focus and your life will be out of balance.”
Haruki Murakami, What I Talk About When I Talk About Running

Lâu không chụp gì, lâu không viết gì, chỉ toàn mượn lời người khác. Bứt rứt quá, muốn ngồi nghiền ngẫm cả đêm với những bức ảnh.

Có người nói:

“Mọi sự trên đời đều phải trả giá. Nếu may mắn, bạn được chọn lựa. Đừng nghĩ đến việc có thể trả giá, hoặc được một cái giá hời.”

Phan Việt viết:

“Người idealist có một mô hình cuộc sống lý tưởng cho mình, rồi theo đuổi nó, và không chịu thay đổi theo hoàn cảnh. Còn những người khác, họ đa phần thay đổi mình theo hoàn cảnh, nên họ dễ sống hơn.”

Hẳn là mình đã có may mắn được chọn lựa, và đang trả giá. Hẳn là mình có trong đầu cái mô hình cuộc sống lý tưởng mà mình vẫn nghĩ là có thể đạt được. Mình chỉ không chắc hoàn cảnh đã thay đổi chưa? Và hoàn cảnh này được nhìn từ góc độ nào?

Một kẻ nào đó nói:

“Bạn không thể muốn trở nên hạnh phúc, bạn chỉ đang hạnh phúc hay không.”

Con mèo thì đang nằm phanh thây ngửa bụng ra liếm láp dưới sàn nhà.

Không hẳn là tình cờ, hôm nay là ngày Chủ Nhật đầu tiên của năm mới. 2016 đã tới rồi. Mọi sự đều tròn trịa, dịu dàng. Những thanh âm của năm mới vang lên trong không gian trắng lung linh tan ra thành tiếng chuông ngân nga trên phố. Người qua lại vội vã, một buổi chiều thật bình thường. Mặt trời Bắc Âu lúc nào cũng ngái ngủ, hé mắt nhìn đám người li ti quấn trong mớ khăn mũ mũi vẫn đỏ hồng vì lạnh, (hẳn là ngạc nhiên), rồi nhanh chóng như khi vừa tỉnh giấc, lại kéo thụp “cái chăn bông màu xám xì” và chìm vào giấc ngủ ngon lành.

Chiều đầu năm mới đi mua giấy để in áp phích, tình cờ mua được một cuốn lịch thật là đẹp. Hi vọng 2016 sẽ rực rỡ và nhẹ nhàng. Ngồi trên xe bus miên man nghĩ, thứ quý giá nhất mà mình giữ được cho tới bây giờ chắc là sự tò mò với cuộc sống. Mình chưa bao giờ có cảm giác đã nhìn thấy đủ, đã đi đủ, biết đủ. Vẻ đẹp và sự lạ kỳ của nó, vẫn luôn làm mình ngỡ ngàng.

 

kale small

Photographed and published by Kehvola Design.

 

 

 

Tiếng nói thầm kín của một người nhiều khi suốt cuộc đời không thể nào bày tỏ. Có khi bày tỏ được thì cũng là những tiếng nói dở dang. Có người giấu bặt. Tôi chưa hề quên cái hiệu lệnh muôn đời: “Cái ta đáng ghét”. Tuy nhiên trong cuộc sống thường nhật nơi đây, ngoài những ngày hét la to đầy nộ khí, vẫn có những giây phút lui về muốn thở than. Phải chăng thở than cũng là niềm bí ẩn của con người.

Mỗi đời sống ẩn giấu một định mệnh. Có những định mệnh đời đời là cây kiếm sắc. Một đôi lần trong giấc mơ tôi, bừng lên những ánh thép đó. Nhưng tôi biết rõ rằng tôi chỉ là một loài chim nhỏ hót chơi trên đầu những ngọn lau. Không ai muốn mình là kẻ tuyệt vọng. Nhưng tôi tự nguyện làm tên tuyệt vọng. Bởi nhiều khi sớm mai tôi thức dậy không thấy được hoa quả khai sinh trong trái tim người.

Tôi lại biết thêm rằng, dù là người chiến thắng hay chiến bại, suốt cuộc đời cũng không thể vui chơi.  Hạnh phúc đã ngủ yên trong những ngăn kéo của quên lãng.

Tôi không bao giờ nhầm lẫn về sự khổ đau và hạnh phúc. Nhưng tôi thường rơi vào cơn hôn mê trước giấc ngủ. Ở biên giới đó tôi hoảng hốt thấy mình lơ lửng giữa sự sống và cái chết. Những giây phút như thế vồ chụp lấy tôi mỗi đêm. Khi quanh tôi, mọi người đã yên ngủ. Và tôi đau đớn nhận ra rằng, có lẽ cuộc đời đã cho ta lắm ngày bất hạnh.

Mỗi ngày sống tới, mỗi ngày tôi thấy đời sống nhỏ nhắn thêm. Ðời sống thật sự không tiềm ẩn điều gì mới lạ. Có lẽ vì thế, vì sự quen mặt mỗi lúc mỗi gần gũi, thắm thiết hơn, nên tôi càng thấy yêu mến cuộc đời.  Như đứa con ngoan không tuyệt tình nổi với rẫy sắn nương khoai, nơi có bà mẹ suốt đời mắt không sáng nổi một ngày trẩy hội.

Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau. Từ buổi con người sống quá rẻ rúng tôi biết rằng vinh quang chỉ là điều dối trá. Tôi không còn gì để chiêm bái ngoài nỗi tuyệt vọn g và lòng bao dung. Hãy đi đến tận cùng của tuyệt vọng để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa.  Tôi không muốn khuyến khích sự khổ hạnh, nhưng mỗi chúng ta hãy thử sống cùng một lúc vừa kẻ chiến thắng vừa kẻ chiến bại.  Nỗi vinh nhục đã mang ta ra khỏi đời sống để đưa đến những đấu trường.

Tôi đang bắt đầu những ngày học tập mới.  Tôi là đứa bé. Tôi là người bạn. Ðôi khi tôi là người tình. Chúng tôi cùng học vẽ lại chân dung của nhân loạị Vẽ lại con tim khối óc. Trên những trang giấy trắng tinh khôi chúng tôi không bao giờ còn thấy bóng dáng của những đường kiếm mưu đồ, những vết dao khắc nghiệt. Chúng tôi vẽ những đất đai, trên đó đời sống không còn bạo lực.

Như thế, với cuộc đời, tôi đã ôm một nỗi cuồng si bất tận. Mỗi đêm, tôi nhìn trời đất để học về lòng bao dung. Nhìn đường đi của kiến để biết về sự nhẫn nhục. Sông vẫn chảy đời sông. Suối vẫn trôi đời suối. Ðời người cũng để sống và hãy thả trôi đi những tị hiềm.

Chúng ta đã đấu tranh. Ðang đấu tranh. Và có thể còn đấu tranh lâu dài. Nhưng tranh đấu để giành lại quyền sống, để làm người, chứ không để trở thành anh hùng hay làm người vĩ đại. Cõi nguồn từ khước tước hiệu đó.

Chúng ta đã đấu tranh như một người trẻ tuổi và đã sống mệt mỏi như một kẻ già nua. Tôi đang muốn quên đi những trang triết lý, những luận điệu phỉnh phờ. Ở đó có hai con đường. Một con đường dẫn ta về ca tụng sự vinh quang của đời sống. Con đường còn lại dẫn về sự băng hoại.

Nhân loại, mỗi ngày, đang cố bày biện những tiệm tạp hóa mới. Ðóng thêm nhiều kệ hàng. Người ta bán đủ loại: đói kém, chết chóc, thù hận, nô lệ, vong thân…

Những đấng tối cao, có lẽ đã ngủ quên cùng với chân lý.

Tôi đã mỏi dần với lòng tin. Chỉ còn lại niềm tin sau cùng. Tin vào niềm tuyệt vọng. Có nghĩa là tin vào chính mình. Tin vào cuộc đời vốn không thể khác.

Và như thế, tôi đang yêu thương cuộc đời bằng nỗi lòng của tên tuyệt vọng.

Nỗi lòng của tên tuyệt vọng – Trịnh Công Sơn

Source

Đêm cuối cùng năm 2015. Copenhagen.